hoàng hôn
ngồi đọc blog của mọi người, những-người-lạ, nhưng lúc nào cũng làm mình cảm thấy bình yên thổn thức, như một cuộc-sống-động đang chảy trôi ngoài kia, nhỏ nhắn, xinh xắn, bình an, chứ không nhiều điều toxic như trên mạng xã hội. tuần nào mà không được lên WP đọc vài bài, hoặc mọi người ít viết thì mình lại thấy buồn buồn. như kiểu được, về nhà, một ngôi nhà cho tâm trí. mình không cần phải ráng đọc điều này điều kia có ích, ráng được ‘truyền động lực’, hay vài chuyện tranh cãi trên mạng, chỉ là những con người bình thường đang-cố-sống-trọn-vẹn-đời-mình.
bữa, nhớ đến một show xem hồi lâu rồi, hai bạn trai trong show chia sẻ về khoảnh khắc yêu thích trong ngày, bình minh hay hoàng hôn. bạn bảo thời trẻ em thích bình minh lắm, cảm thấy nó căng tràn, nó mới mẻ, rạng ngời. nhưng đến tuổi này, em lại thích hoàng hôn, khoảnh khắc được bỏ lại công việc, áp lực bên ngoài, và trở về nhà với người thân yêu. tự dưng mình hiểu khoảnh khắc ấy thế. tầm nay ba năm trước mình vẫn rong ruổi lúc 4h sáng, đi xem bình minh trên đảo, và giờ, mình chờ mong khoảnh khắc tan làm, về nhà với Dâu.
công việc làm mình rối trí nhiều, vì, chẳng biết gì. điều gì cũng mới. mình vừa đi, vừa lần mò học, nhờ sự giúp sức của ChatGPT, Gemini thì cũng ổn ổn. mình sống trong thời kì mà ai cũng nói về AI, việc AI thay thế con người trong công việc. đúng là không phủ định được điều này, vì AI còn đang dắt mình đi qua con đường mình không biết gì, từng bước, từng bước. nhưng mình cũng không dám để bản thân phụ thuộc vào AI, sợ cãi não này rỗng tuếch, nên mình cứ đi với nó mỗi vấn đề nhẩn nha, và mình phải có phương hướng cơ bản trước khi nói chuyện với nó, để nó không dẫn mình đi lòng vòng.
không biết thì đang có sao xấu nào không, độ này thì mình thấy quan hệ với chồng lúc xuống, lúc bình bình. mình cũng đi nói chuyện với vài người bạn, nhưng không nói về chồng mình nhiều mà nói về bản thân nhiều hơn. mình thì cứ luôn nghĩ, nếu bất cứ một xung đột nào mà cũng đem đi kể lể, thì cái xung đột ấy sẽ phình to hơn, vì bạn mình sẽ thiên vị mình hơn, mà thấy người còn lại không tốt. nên mình hay đi trải suy nghĩ của mình ra, đắn đo, cân nhắc. đúng là khi ở trong một mối quan hệ, mình được học nhiều hơn, và mình cũng ‘trưởng thành’ nhiều hơn trên con đường này. sau gần ba năm, với đôi ba lần tranh cãi, bọn mình ‘sống thật’ với nhau nhiều hơn, bọn mình cũng tiệm cận với ‘bản thân chân thật’ nhiều hơn, chấp nhận điểm không tốt của nhau. mình nghĩ quan hệ hôn nhân nào cũng vậy nhỉ? không phải yêu nhau là ở bên nhau hạnh phúc mãi mãi, đến lúc cưới nhau rồi, và đặc biệt là sau khi có con, hôn nhân mới thực sự bắt đầu. bọn mình ‘va chạm’, để ‘gần’ nhau hơn, để thích nghi với nhau.
qua mình có một giấc ngủ rất ngon, vì Dâu theo bà sang nhà bác ngủ. Dâu bám bà lắm. thực ra có một may mắn là gia đình chồng đều ở quanh khu này, nhà bác hai thì ở ngay cạnh ngõ, nên mọi người hay chạy qua chơi với Dâu. Dâu hồi bé hay nhăn mày, mới sinh mà mặt mày đã cau có (y như ba em), mà càng lớn em càng vui. mình cũng vui. điều mình mong đợi trong đời này, là tạo cho em một môi trường an toàn, để em có thể lớn lên vui vẻ, với thật nhiều tình thương, và dĩ nhiên, cũng cố gắng kiếm thêm được ít, để em có thể có chiếc nền tốt hơn, cho những lựa chọn trong tương lai.
còn dĩ nhiên, việc thích nghi với một môi trường ‘toàn gia đình’ chồng thì mình cũng khó khăn hơn. nhưng đều là đánh đổi, mình có thời gian cho bản thân (thậm chí còn đi được một chuyến đi chơi ngắn với bạn bè khi em Dâu mới 8 tháng), còn em Dâu thì có nhiều người yêu thương.
thi thoảng đi qua một căn nhà, mình đều nghĩ, nếu sau này xây nhà thì mình sẽ muốn có một ban công nhiều cây, và cả một cái cửa (cửa sổ) thật to để đón nắng. không biết sao, nhưng mình nghĩ mình cần ‘quang hợp’. có lẽ là trong nhiều thời gian đi thuê nhà, từ năm mười tám tuổi đến ba mươi hai tuổi, mười bốn năm, chưa lúc nào mình có một căn nhà có cửa sổ đón nắng thật to. mình ở trong những căn phòng nhỏ, rồi thì cũng to dần ra, nhưng không có căn nhà nào có đến bốn cái cửa sổ như căn phòng ở nhà của mình. những mùa hè nằm ngủ thấy nắng và gió trải qua mặt. nhưng vui lắm.

