là một ngày
đọc bài đăng gần nhất, thấy mình mơ về việc xây nhà với việc có cửa sổ đón nắng thật to, thì hôm nay khu nhà mình đang xôn xao phương án giải toả. cuộc đời vô thường, mình cũng đang dần học cách thôi không chấp nhất nữa.
quán cà phê hôm nay có ba bàn: một bàn gia đình ba người, một bàn hai mẹ con, và bàn một mình mình. nhiều lúc nghĩ phải từ bỏ nếp sống quen thuộc, ngôi nhà quen thuộc, chiếc giá sách chiếc bàn làm việc, hay quán cà phê quen thuộc mình đều thấy hoang mang. nhưng rồi cũng quen, như mọi lần đã từng quen trước đây.
nghe YTB giờ toàn rec nhạc AI, dù mình block bao nhiêu kênh thì nó vẫn mọc lên như nấm. nhạc AI nghe 1-2 bài đầu sẽ thấy ồ ồ, hay nha. nghe đến bài thứ 3, thứ 4 là buồn ngủ rồi. nó mãi một cái nhịp như thế.
nay mình ngồi ngoài sân. Hà Nội bắt đầu vào thu. và mình tự dặn, thời tiết đẹp thế này, sao lỡ giữ buồn đau mãi trong lòng. sống cũng đã sống rồi, cũng đã chơi vơi đi qua gần nửa kiếp người. và nhiều hơn, giờ mình ôm niềm hạnh phúc của mình trong tay rồi, mình phải ráng sống khoẻ, sống tốt, để còn lo cho em.
đúng là có những chuyện phải trải qua mới biết được. mình biết (đa phần) người mẹ nào có con cũng hạnh phúc, nhưng mình không thể tưởng tượng được sự hạnh phúc đó như thế nào, cho đến lúc mình trải qua. mình nằm ôm em xíu thôi, mà mình cảm thấy hoocmon hạnh phúc chảy trong người mình, thứ mà mình từng chật vật muốn có được trong đời.
mình đọc được đâu đó rằng, bạn là trung bình của những người xung quanh bạn. nhắc nhở bản thân, về việc mình đã ở trong môi trường an toàn và nhiều điều tốt đẹp đến mức nào, đủ để, mình soi gương, nhìn mình, nhìn mọi người, và tiếp tục bài học hoàn thiện của mình. trong mình có tất cả mọi người, và trong mọi người, có một phần của mình.
càng lớn mình càng nhận ra bản thân nhỏ bé. 14 tuổi, 24 tuổi, 34 tuổi, tuổi tác lớn lên mình thấy lòng can đảm mình nhỏ lại, chắc do biết sợ, do có nhiều điều để mất mát, hoặc do trong tay còn quá ít điều để mất mát. giá trị của việc trưởng thành với mình có lẽ là nhận ra bản thân ‘nhỏ bé’ thế nào trước cuộc đời này. mình cũng đã ‘lớn’ lên nhiều, nhưng không ‘lớn’ kịp so với cái thế giới xung quanh mình.
xem insta mình vẫn thích lướt tới cảnh mùa thu ở khắp mọi nơi, và thích nhất là những vùng lá vàng rực, những ngôi nhà cổ, những chiếc hồ mà bóng trời bóng cây phản chiếu,… mình vẫn muốn sống đời mình mơ. có lẽ mình không thể trở thành (và cũng không muốn trở thành) một tiêu chuẩn nào đó, mà mọi người kì vọng. mình vẫn muốn sống đời mình, dù nó là một lựa chọn khó khăn hơn nhiều, nhưng nó ‘đúng’ nhỉ? những lựa chọn đúng, và những lựa chọn dễ trong đời này, mình muốn chọn gì.
nay mình đọc blog một em bé viết về lễ tang, mình nhớ tới lễ tang của bà mà mình không tham gia được, có người đã thay mình làm trọn lễ nghĩa đạo hiếu, người đêm qua đã nấu mì tôm và làm một cốc chè cho mình vì mình chưa ăn tối, người mà không giấu nổi nụ cười khi mình ghé vào thơm má. có rất nhiều suy nghĩ, cân nhắc, đong đếm trong lòng, nhưng bọn mình đã chọn nhau. đầu tháng bọn mình cãi nhau, chủ yếu là sự tức giận từ phía mình vì cảm thấy bạn đang ‘không có giới hạn’, mình cũng nói ra những lời mình biết sẽ làm đau cả hai. nhưng ngoài cách đó mình không biết có cách nào để bạn thấy được đây là ‘giới hạn’ của mình. cái ‘giới hạn’ khiến mình nghĩ tới sự từ bỏ bao lần.
trong lúc chuẩn bị đám cưới, bố nhìn thấy cái nắm tay của mình và bạn, và bảo mình rằng đừng bắt nạt bạn. giờ mình thấy ngược lại. bạn từng rất sợ làm mình tổn thương, dù điều nhỏ nhất, giờ mình thấy vai trò của mình và bạn như đổi cho nhau. có lẽ, khi càng sống với nhau, chúng ta càng trở về với con người thật của mình. mình vốn dĩ là ‘một con ngựa bất kham’ mà, mình thực ra không muốn ai sắp đặt đời mình, và muốn có nhiều quyền tự chủ. đôi khi cái mình mong muốn lại khác hoàn toàn với cái bản năng của mình, và rồi sự khổ sinh ra từ chính cái nghịch lí đó.
những gia đình dắt em bé đến đây đều rất đáng yêu. chắc vì thế mình cũng thích quán cà phê này.
không biết mình đã viết điều này trước kia chưa. hồi làm đám cưới, một điều khiến mình cảm thấy hạnh phúc và may mắn và vô cùng là bố mình còn ở đó. mình có thể thấy niềm hạnh phúc thực sự của bố khi thấy con gái bố cuối cùng cũng tìm được bến đỗ.
đôi khi mình nhớ bố, của nhiều năm về trước, trước khi bố bị đột quỵ. bố lúc đó, tỉnh táo, lí trí, chiều chuộng con cái. mình và bố có thể ngồi nói chuyện với nhau về nhiều điều. mình đã trông mong, bố có thể cho mình lời khuyên, khi mình đến bước chuyển lớn của cuộc đời, là kết hôn. bố có thể nhìn người cho mình, cho mình lời khuyên, làm chỗ dựa. và cả đôi khi mình cảm thấy mình chưa đền đáp được gì cho bố cả, chưa dẫn bố đi chơi được đâu, mình luôn nghĩ mình có nhiều thời gian. bố mình bây giờ *trộm vía* vẫn khoẻ mạnh, chỉ có điều trí nhớ không còn được tốt, cơn đột quỵ đã mang đi của bố nhiều sức khoẻ và một phần sự thông suốt.
trong một buổi cà phê với bạn cũ, bạn bảo rằng, bạn lo lắng đến chuyện kết hôn khi bố bạn đã đi mất rồi, bạn sẽ vĩnh viễn không còn chỗ dựa.

